Vùng trời kỷ niệm – Phần 12

Mỗi điệu nhạc mỗi lời hát như đưa ta về với những kỷ niệm của những ngày xưa thân ái… Những ngày tháng mà mặc dầu cuộc sống không phải là một “dòng sông êm ả” nhưng đã để lại trong mỗi chúng ta một dấu ấn dịu dàng và thân thiết như Thanh Tâm Tuyền đã viết: “Nhắm mắt cho tôi tìm một thoảng hương xưa…” mà Phạm Đình Chương đã diễn đạt qua những dòng nhạc với một âm điệu thiết tha tuyệt vời. Thân mời các bạn tìm lại một thoáng hương xưa của ký ức thân ái…

Rồi mai tôi đưa em – Nhạc Trường Sa – Tuấn Ngọc hát
Rồi mai tôi đưa em xa kỷ niệm.
Xin lời cuối không dối gian trong mắt em.
Tình yêu cho thương đau nghe buồn thêm.
Gác vắng mưa gợi niềm chăn chiếụ
Còn đây không gian xưa quen gót lầỵ
Bên hè phố cây lá thưa chim đã baỵ
Ngồi nghe yêu thương đi xa tầm taỵ
Giữa tiếng ru trầm vào cơn mê nàỵ
Chiều xưa em qua đây ru hồn nắng ngủ say
lời yêu trót đong đầỵ
Đón em Thu mây bay tiễn em Xuân chưa phai
xót ngày vàng còn gì?
Đành đoạn rồi những lần chiều hẹn ước …
Rồi mai chân hoang vu lên phố gầỵ
Tôi về nhớ trong mắt môi đã đắng caỵ
Còn ai mơ trên tay khi hoàng hôn!
Vỗ giấc xuân muộn về trên môi hồng.

Tiếp tục đọc

Advertisements
Đăng tải tại Nhạc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vùng trời kỷ niệm – Phần 11

Mỗi điệu nhạc mỗi lời hát như đưa ta về với những kỷ niệm của những ngày xưa thân ái… Những ngày tháng mà mặc dầu cuộc sống không phải là một “dòng sông êm ả” nhưng đã để lại trong mỗi chúng ta một dấu ấn dịu dàng và thân thiết như Thanh Tâm Tuyền đã viết: “Nhắm mắt cho tôi tìm một thoảng hương xưa…” mà Phạm Đình Chương đã diễn đạt qua những dòng nhạc với một âm điệu thiết tha tuyệt vời. Thân mời các bạn tìm lại một thoáng hương xưa của ký ức thân ái…

Còn một chút gì để nhớ – Nhạc Phạm Duy – Sĩ Phú hát
Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương
Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt và mắt em ướt
Nên em mềm như mây chiều trong
Phố núi cao phố núi trời gần
Phố xá không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút đã về chốn cũ
Một buổi chiều nào lòng vẫn bâng khuâng
Xin cảm ơn thành phố có em
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc trên đồn biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên
Còn một chút gì để nhớ để quên

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Nhạc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

18/11 – Chúc mừng sinh nhật bạn Nguyễn Trọng Thảo

Đăng tải tại Sinh nhật | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

17/11 – Chúc mừng sinh nhật bạn Nguyễn Sĩ Tuyết Hạnh

Đăng tải tại Sinh nhật | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vùng trời kỷ niệm – Phần 10

Mỗi điệu nhạc mỗi lời hát như đưa ta về với những kỷ niệm của những ngày xưa thân ái… Những ngày tháng mà mặc dầu cuộc sống không phải là một “dòng sông êm ả” nhưng đã để lại trong mỗi chúng ta một dấu ấn dịu dàng và thân thiết như Thanh Tâm Tuyền đã viết: “Nhắm mắt cho tôi tìm một thoảng hương xưa…” mà Phạm Đình Chương đã diễn đạt qua những dòng nhạc với một âm điệu thiết tha tuyệt vời. Thân mời các bạn tìm lại một thoáng hương xưa của ký ức thân ái…

Áo lụa Hà Đông – Nhạc Ngô Thụy Miên – Vũ Khanh hát
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa Thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bay vội vã vào trong hồn mở cửa
Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng gì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau?
Để anh gọi tiếng thở buồn vọng laị ….
Em ở đâu, hỡi mùa Thu tóc ngắn ?
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Nhạc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vùng trời kỷ niệm – Phần 9

Những giòng nhạc ngày xưa vẫn còn lưu mãi trong ký ức, mỗi khi nghe lại, những ngày xưa thơ mộng như sống lại trong tâm trí…

Thà như giọt mưa
Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa khô trên tượng đá
thà như mưa gió đến ôm tượng đá
có còn hơn không, có còn hơn không
có còn hơn không, có còn hơn không
Người từ trăm năm về như dao nhọn
người từ trăm năm về như dao nhọn
dao vết ngọt đâm ta chết trầm ngâm
dòng máu chưa kịp tràn
dòng máu chưa kịp tràn
Người từ trăm năm về khơi tình động
người từ trăm năm về khơi tình động
ta chạy vòng vòng ta chạy mòn hơi
nào có hay đời cạn nào có hay cạn đời
Người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
ta chạy mù đời ta chạy tàn hơi
quỵ té trên đường rồi
sợi tóc vương chân người
Người từ trăm năm về qua trường Luật
người từ trăm năm về qua trường Luật
ta hỏng Tú Tài ta hụt tình yêu
thi hỏng mất rồi ta đợi ngày đi
đau lòng ta muốn khóc
đau lòng ta muốn khóc
Thà như giọt mưa vỡ trên mặt Duyên
thà như giọt mưa khô trên mặt Duyên
để ta nghe thoáng tiếng mưa vội đến
những giọt run run ướt ngọn lông măng
những giọt run run ướt ngọn lông măng
khiến người trăm năm đau khổ ăn năn
khiến người tên Duyên đau khổ muôn niên.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Nhạc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vùng trời kỷ niệm – Phần 8

Những giòng nhạc ngày xưa vẫn còn lưu mãi trong ký ức, mỗi khi nghe lại, những ngày xưa thơ mộng như sống lại trong tâm trí…

Scarborough Fair
Are you going to Scarborough Fair:
Parsley, sage, rosemary and thyme.
Remember me to one who lives there.
She once was a true love of mine.
On the side of a hill in the deep forest green.
Tracing of sparrow on snow-crested brown.
Blankets and bedclothes the child of the mountain
Sleeps unaware of the clarion call.
Tell her to make me a cambric shirt:
Parsley, sage, rosemary and thyme;
Without no seams nor needle work,
Then she’ll be a true love of mine.
On the side of a hill in the sprinkling of leaves.
Washes the grave with silvery tears.
A soldier cleans and polishes a gun.
Sleeps unaware of the clarion call.
Tell her to find me an acre of land:
Parsley, sage, rosemary and thyme;
Between the salt water and the sea strands,
Then she’ll be a true love of mine.
War bellows blazing in scarlet battalions.
Generals order their soldiers to kill.
And to fight for a cause they have long ago forgotten.
Tell her to reap it with a sickle of leather:
Parsley, sage, rosemary and thyme;
And gather it all in a bunch of heather,
Then she’ll be a true love of mine.
Are you going to Scarborough Fair:
Parsley, sage, rosemary and thyme.
Remember me to one who lives there.
She once was a true love of mine.

(*) cám ơn bạn Long đã bỏ túc thêm lời + nốt nhạc
Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Nhạc | Bạn nghĩ gì về bài viết này?